Nguyễn Phúc Chu (chữ Hán: 阮福淍, 11 tháng 6, năm 1675 - 1 tháng 6, năm 1725),
còn gọi là Nguyển Hiển Tông (阮顯宗), là vị chúa Nguyễn thứ 6 của chính quyền Đàng
Trong trong lịch sử Việt Nam. Ông ở ngôi từ năm 1691 đến năm 1725, tổng cộng 34 năm.

Đương thời ông nhận sắc phong Tộ Quốc công (祚國公), dân chúng trong
lãnh thổ gọi ông là Chúa Minh (主明) hay Quốc Chúa (國主).

Chúa Minh là một vị chúa hiền và có tài. Khi mới lên ngôi, ngài quan tâm
chiêu hiền đãi sĩ, cầu lời nói thẳng, nạp lời can gián, bỏ xa hoa, bớt chi
phí, nhẹ thuế má lao dịch, bớt hình ngục. Ông còn cho xây dựng một loạt chùa
miếu, mở hội lớn ở chùa Thiên Mụ, chùa Mỹ Am. Bản thân chúa cũng ăn chay ở vường Côn Gia
một tháng trời, phát tiền gạo cho người nghèo. Bờ cõi yên ổn do chiến
tranh Trịnh - Nguyễn đã tạm ngừng 30 năm.

Năm 1806, Nguyễn Thế Tổ Gia Long hoàng đế dâng miếu hiệu cho ông là Hiển Tông (顯宗),
thụy hiệu là Anh Mô Hùng Lược Thánh Văn Tuyên Đạt Khoan Từ Nhân Thứ Hiếu Minh Hoàng Đế
(英謨雄略聖文宣達寬慈仁恕孝明皇帝).